Rồi mẹ đi tìm mua mũ có chất liệu Bio Cotton như chiếc mũ sơ sinh của em. Giá tiền thì hơi đắt, nhưng nếu em hợp thì may rồi. Rồi mua mà tâm trạng cũng hồi hộp :)
Sáng thứ 3, em đi cùng mẹ cả một buổi sáng. Lúc về em vẫn còn đang ngủ. Mẹ sợ động vào làm em tỉnh giấc. Nên mẹ cứ để em nằm trong ghế ngủ như thế. Tới chiều mẹ lại cho em đi dạo cùng chị Thuỳ An. Vậy mà trộm vía em không bị mẩn đỏ trên đầu nữa. Mẹ vui lắm. Thế là mùa đông này em đội mũ ấm vô tư rồi em nhỉ.
Chiếc mũ mới của em, xinh đấy chứ :)
Ảnh này mẹ khoe tất cả. Từ a-z luôn nhé. Người mẫu yêu của mẹ này. Mũ mới của em này. Áo Monster em mới được ba mẹ mua cho này. Giầy I Love Mum, I Love Dad này :))
Cuối tuần thường là hai ngày mẹ " vất vả" nhất. Vì chị Thuỳ An ở nhà cả ngày. Chị ấy quá hiếu động, lại đang độ tuổi ẩm ương nên mẹ khá vất vả trong việc " quản lý" chị.
Chị nghỉ cuối tuần, thì Sóc cũng không có được giấc ngủ ban ngày dài.
Đôi khi mẹ bận ngoài bếp, nhờ chị trông em, em khóc thì chị hét còn to hơn em.
Những lúc em quấy, chị không nghe lời. Đầu óc mẹ lại nghĩ tiêu cực. Muốn quát, mắng chị lắm. Mẹ còn nghĩ, nếu ai hỏi mẹ việc sinh con thứ 2, chắc mẹ sẽ bảo" nếu đủ điều kiện kinh tế, và có người giúp thì hãy sinh gần nhau. Còn nếu không, cứ 7-10 năm hãy đẻ tiếp". Những cái lúc tột cùng của sự nheo nhóc, của bộn bề công việc nhà, của sự bực bội khi nghĩ tới mình chưa được cảm thông. Mẹ chỉ muốn hét lên thật to. Bỏ lại tất cả và trốn đi.
Nghĩ thương chị. Khi mà nhu cầu chính đáng là mẹ chơi cùng cũng bị cắt giảm khá nhiều. Nghĩ thương em. Khi mà có lúc vì khóc quá mà trớ sặc sụa cả ra. Rồi nhìn quanh nhà đâu đâu cũng thấy đồ chơi, bỉm, sữa.... Ôi mẹ mong lắm cái lúc các con lớn khôn.
Ngày trôi qua. Đêm tới. Ngắm nhìn hai đứa bé của mẹ ngủ ngon. Mẹ lại ngập tràn hạnh phúc. Và tự nhủ hãy cố lên. Không vất vả thì đâu phải nuôi con mọn. Và mẹ ngẫm lại. Là do mẹ chưa biết cách tổ chức sắp xếp công việc với việc chăm lo cho các con hợp lý. Mẹ phải cố. Vì mẹ là mẹ của hai đứa mà.
Và mỗi khi tới cái "khúc" mẹ muốn bỏ trốn ấy. Mẹ lại đủ bản lĩnh để giải quyết và dịu dàng với các con.
Nói thật, mẹ thấy mình "lớn" ra nhiều rồi, bản lĩnh lắm rồi.
Không yêu sao được khi có đứa mẹ cho nó đi đ ánh răng. Một chút nó lại hỏi" răng con trắng chưa?" Mẹ nói" rồi". Nó lại bảo" răng TA trắng như mây" :))- chị ấy lấy cái trắng như mây trong bài hát Bà Ơi Bà.
Rồi em khóc, mẹ bế em vào cùng chị đánh răng. Chị bảo" răng TA trắng như mây. Em có răng, em cũng đánh răng nhé. Răng em trắng như Bông" -như bông thì không biết chị lấy ở đ âu ra :))
Chị đi xem cá
Chị cứ dịu hiền như thế này thì mẹ đỡ được bao công sức không nhỉ :)
Không yêu sao được, khi mỗi ngày ngắm em Sóc biết thêm nhiều cái mới. Có thêm sự phát triển mới. Nhìn em ngây thơ, đáng yêu, âu yếm nhìn mẹ mỗi khi mẹ cho em ti sữa là mẹ lại tan chảy. Nhớ mỗi khi em cười với mẹ, sao cảm giác cả thế giới nhoè đi. Hạnh phúc đấy chứ đâu nữa.
Em đang cố gồng mình để ngồi được
Và mẹ lại có thêm động lực để cố gắng và phấn đấu!






















